[World CUP 2018]: ĐT Argentina: Quan trọng nhất là tỉnh táo

0
77

Từ góc độ của Argentina, người ta xem chuyến làm khách trên sân Ecuador trong lượt trận cuối vòng loại World Cup 2018 khu vực Nam Mỹ như một trận chung kết. Ở khía cạnh nào đó, trận này quan trọng hơn cả chung kết World Cup. Video nên xemCầu thủ Croatia chết ngay trong trận đấuDavid Silva: Nhạc trưởng thiên tài
ĐT Argentina: Quan trọng nhất là tỉnh táo

Sẽ chẳng ai lớn tiếng mắng mỏ khi bạn thất bại trong trận chung kết World Cup. Còn nếu thua ở trận này thì rất có thể (vâng, chỉ “có thể” thôi), vài chục năm sau, người ta vẫn sẽ khoác một tội danh thiên cổ cho HLV Jorge Sampaoli hoặc siêu sao Lionel Messi.

Hòa trong một trận chung kết thì sẽ đá tiếp, nhưng nếu chỉ hòa trên sân Ecuador thì Argentina rất dễ bị loại khỏi VCK World Cup – lần đầu tiên kể từ năm 1970. Hoàn cảnh hiện thời của Argentina phức tạp ở chỗ: dù thắng cũng chưa chắc đã có vé chính thức đi Nga, nhưng kể cả khi thua, họ cũng vẫn còn đôi chút hy vọng (nếu Peru thua đậm hơn và Paraguay không thắng). Trong hoàn cảnh rối rắm như vậy, bình tĩnh làm việc của mình đến mức tốt nhất có thể là con đường duy nhất cho HLV Sampaoli và các hảo thủ Argentina.

Vì sao Argentina phải dời trận gặp Peru trong loạt trận trước, từ sân Monumental của River Plate đến sân Bombonera của Boca Juniors? Vì khán đài và mặt cỏ ở sân Monumental tương đối xa cách, trong khi sân Bombonera “dữ dội” hơn hẳn về bầu không khí cuồng nhiệt. Trong những nỗ lực cuối hòng thoát khỏi tình trạng bế tắc về chuyên môn, Sampaoli phải tận dụng cả vai trò của “cầu thủ thứ 12”, nhờ cả đến việc trợ uy của các cổ động viên cuồng nhiệt. Trong bóng đá, không phải khi nào lý thuyết cũng đúng. Đây là lúc Argentina phải cố thể hiện bản lĩnh bằng sự lạnh lùng và khả năng thực của chính mình. Kết quả từ hành động mượn oai khán giả rút cuộc cũng chỉ đem về cho thầy trò Sampaoli trận hòa 0-0.

Khả năng thực của Argentina là gì? Là họ có thể chiến thắng ở độ cao 2.800m so với mực biển của SVĐ Olimpico – nơi Colombia và Peru đều đã thắng trong các trận đấu gần đây. Hồi Brazil thi đấu bết bát đến nỗi phải thay nhà cầm quân, tân HLV Tite đã khởi đầu bằng chuyến làm khách đến Ecuador mà giới quan sát cho là sẽ rất khó khăn, trước tiên vì cái độ cao 2.800m nọ. Kết quả là chiến thắng 3-0 cho một Brazil “đang khủng hoảng toàn diện”.


Vấn đề là phải lạnh lùng, tỉnh táo. Và ở đây, vấn đề của Sampaoli nằm ngay trong nội bộ Argentina, hơn là vấn đề sân bãi ở Ecuador. Sao cứ phải là Lionel Messi, phải đắn đo giữa các chọn lựa xem ai sẽ phối hợp tốt với Messi?

Người ta chỉ đếm được trên đầu ngón tay số lần Lionel Messi và Sergio Aguero – bạn thân nhất của anh tại ĐTQG – phối hợp thành công với nhau để có bàn thắng cho ĐT Argentina. Aguero mà còn như vậy, huống hồ cầu thủ khác. Nói thẳng: Messi không thể phối hợp ăn ý với bất cứ ai trong ĐTQG, vì ĐTQG đương nhiên không thể có sự nhuần nhuyễn trong lối chơi như các CLB (cũng phải thừa nhận, các khái niệm “nhuần nhuyễn” hoặc “ăn ý” ở đây chỉ có tính chất ước lệ). Đấy là nguyên tắc bóng đá. Nhưng đấy còn là vì đặc điểm riêng trong con người Messi nữa. Anh rất hiếm khi hòa đồng với ai trong đội – từ lúc còn là cầu thủ trẻ chưa có danh phận gì.

Gặp lúc thuận lợi, Messi sẽ tỏa sáng như một thiên tài. Các cầu thủ xung quanh có phối hợp ăn ý hay không cũng chẳng quan trọng. Nhưng nếu không phải là lúc thuận lợi? Vẫn sẽ có những con đường khác dẫn đến chiến thắng. Colombia hoặc Peru lấy đâu ra tài năng lớn như Messi, mà họ vẫn đứng trên Argentina trong bảng xếp hạng!

Bài binh bố trận thế nào, trông cậy Messi hay hướng đến lối chơi đồng đội, đấy là việc của HLV Sampaoli. Làm sao thì làm. Ông chỉ cần nhớ: không nên làm nô lệ cho Messi!